Sự rối bời của Chelsea
Chelsea trông như một câu lạc bộ tan rã khi huấn luyện viên trưởng, cầu thủ và người hâm mộ đều quay lưng lại với nhau.
Những hình ảnh sau trận thua 0-3 của Chelsea trước Brighton đã phác họa rõ nét m…
Chelsea trông như một câu lạc bộ tan rã khi huấn luyện viên trưởng, cầu thủ và người hâm mộ đều quay lưng lại với nhau.
Những hình ảnh sau trận thua 0-3 của Chelsea trước Brighton đã phác họa rõ nét một tập thể rệu rã cả về tinh thần lẫn lối chơi. Huấn luyện viên Liam Rosenior buộc phải lên tiếng xin lỗi người hâm mộ, trong bối cảnh làn sóng đòi sa thải ông vang lên suốt hiệp hai.
Trên khán đài, một tấm biểu ngữ với dòng chữ “chúng tôi muốn BlueCo rời đi” xuất hiện, ngay cả khi đồng chủ sở hữu Behdad Eghbali có mặt theo dõi trận đấu – chỉ một tuần sau khi ông công khai ủng hộ Rosenior.
Sự rạn nứt còn thể hiện ngay trên sân. Enzo Fernandez, người đeo băng đội trưởng, gây tranh cãi khi nhún vai về phía khán đài cổ động viên đội khách sau tiếng còi mãn cuộc. Đó là khoảnh khắc tiêu biểu cho một Chelsea thiếu kết nối, thiếu trách nhiệm và thiếu cả niềm tin.
Về chuyên môn, The Blues gần như không có cơ hội phản kháng. Ngay từ phút thứ hai, Kaoru Mitoma đã khiến Robert Sanchez phải làm việc vất vả, báo hiệu một thế trận áp đảo của Brighton. Sự yếu kém của đội khách thể hiện rõ trong các pha tranh chấp. Phải đến phút 32, họ mới có pha tắc bóng đầu tiên, và kết thúc hiệp một, 10/11 cầu thủ đá chính chưa thực hiện nổi một tình huống phòng ngự đúng nghĩa.
Dữ liệu càng làm nổi bật sự sa sút. Chelsea là đội bị đối thủ vượt mặt về tốc độ trong cả 34 trận tại Premier League mùa này. Dù phần nào có thể lý giải bởi lối chơi kiểm soát bóng, nhưng thực tế cho thấy họ đang nằm trong nhóm những đội thi đấu dưới kỳ vọng. Nguy cơ kết thúc mùa giải ở nửa dưới bảng xếp hạng là hoàn toàn hiện hữu.
Điều đáng lo hơn là thông điệp từ ban huấn luyện dường như không còn được cầu thủ tiếp nhận. Rosenior thừa nhận màn trình diễn là “không thể bào chữa, thiếu chuyên nghiệp và không thể chấp nhận”, nhưng trung vệ Trevoh Chalobah lại khẳng định toàn đội “đã nỗ lực hết mình”. Sự khác biệt trong nhận thức ấy phản ánh một vấn đề lớn hơn về nội bộ.
Các con số cũng không ủng hộ Chelsea. Brighton đã chạy nhiều hơn đối thủ tới 7km, đặt ra câu hỏi về cường độ thi đấu và tinh thần chiến đấu của đội bóng London. Ngay cả Rosenior cũng không thể phủ nhận: “Nhìn vào màn trình diễn đó, điều đó là đúng. Tôi không thể chấp nhận”.
Ở mặt trận tấn công, tình hình còn tệ hơn. Chelsea đã trải qua 4 trận liên tiếp không ghi bàn tại Premier League, và trận đấu này thậm chí không có nổi một cú sút trúng đích. Chỉ số xG trong hiệp một chỉ đạt 0,04 – thấp nhất trong toàn bộ 114 hiệp đấu mà đội bóng từng chơi dưới thời Maresca, cho thấy mức độ sa sút nghiêm trọng.
Chấn thương có thể là một phần nguyên nhân khi Chelsea thiếu vắng Cole Palmer, Joao Pedro và Estevao, nhưng khó có thể lấy đó làm lý do cho một đội hình tiêu tốn tới 1 tỉ bảng. Những cái tên như Pedro Neto, Alejandro Garnacho hay Liam Delap đều là các cầu thủ đã được kiểm chứng, nhưng không ai tạo ra khác biệt.
Áp lực đang dồn lên Rosenior, đặc biệt khi người tiền nhiệm Maresca từng giúp đội bóng vận hành hiệu quả hơn. Những thay đổi chiến thuật của ông, từ việc thử nghiệm sơ đồ 5-3-2 đến chuyển sang 4-2-3-1 giữa trận, chỉ khiến mọi thứ thêm rối ren.
Thất bại này càng phơi bày rõ sự khủng hoảng trong mô hình phát triển của The Blues dưới thời BlueCo. Kể từ khi tiếp quản, giới chủ mới cố gắng học theo mô hình của Brighton, từ nhân sự đến chiến lược phát triển cầu thủ trẻ. Nhưng trớ trêu thay, chính Brighton lại là đội khiến họ nhận thất bại toàn diện cả về lối chơi lẫn bản sắc.
Chelsea đã cố gắng tái thiết, nhưng con đường họ chọn đang bộc lộ quá nhiều vấn đề. Và sau màn trình diễn đáng quên tại Amex, có lẽ đã đến lúc đội bóng này phải nghiêm túc xem xét lại hướng đi của mình, trước khi mọi thứ trở nên không thể cứu vãn.